Sunday, 17 April 2011

Nghiên cứu biến động độ phì của đất về không gian ở vùng thâm canh miền Bắc Việt nam và ý nghĩa của nó đối với nhu cầu phân bón vùng Đông Nam châu Á


Gần 60% diện tích lúa của châu Á là lúa nước, nơi thường độc canh 2 đến 3 vụ mỗi năm hoặc luân canh với ngô, lúa mì hoặc các cây hàng năm khác. Diện tích trồng trọt của các nông hộ thường nhỏ, dao động trong khoảng từ 0.3ha (ở miền Bắc Việt Nam) đến 4 ha hoặc hơn (như ở đồng bằng trung tâm Thái Lan) (Moya và ctv. 2004). Diện tích các thửa ruộng thậm chí còn nhỏ hơn nhiều do mỗi nông hộ thường có nhiều mảnh ruộng. Tuy các điều kiện nói chung ở đây tương tự như các vùng tưới nhờ mưa, nơi có sản lượng ngũ cốc vượt trội nhưng đa dạng về cây trồng thì khá nổi bật. Vì vậy, biến động giữa các thửa ruộng về loại cây trồng, kỹ thuật canh tác, lượng phân bón sử dụng và trạng thái dinh dưỡng của đất, đặc biệt ở tầng đất mặt là rất lớn. Thêm vào đó, sự biến động của nhiều đặc tính đất có liên quan tới các vật liệu phát sinh ảnh hưởng tới sự cung cấp dinh dưỡng của đất, và sự biến động của một số đặc tính khác ảnh hưởng tới sản lượng cây trồng. Kết quả là có hiện tượng biến động rất rõ rệt về về mặt không gian đối với dinh dương cây trồng, yếu tố phản ánh nhu cầu của cây trồng về các nguồn dinh dưỡng vô cơ bổ sung để có năng suất cao và ổn định. Trong bài viết này, chúng tôi muốn đóng góp thảo luận về phương pháp nghiên cứu tính biến động về không gian của dinh dưỡng cây trồng trong việc xây dựng khuyến cáo sử dụng phân bón cho vùng cụ thể thông qua nghiên cứu ở vùng trồng lúa có quy mô nhỏ ở miền Bắc Việt Nam.

(Tác giả: C. Witt, B.T. Yen, V.M. Quyet, T.M. Thu, J.M. Pasuquin, R.J. Buresh, and A. Dobermann)


Xem toàn bộ bài viết này tại đây: http://www.ipni.net/ppiweb/bcrops.nsf/$webindex/271822D6BAF0C4C08525732D0039C07E/$file/07-3p28.pdf

0 nhận xét:

Post a Comment